"Thật chính Ngài đã làm nên đồi núi và tạo nên gió; chính Ngài bày tỏ tư tưởng trong lòng người ra. Ngài đổi hừng đông ra tối tăm và bước đi trên những nơi cao trên đất. Danh Ngài là Giê-hô-va Đức Chúa Trời vạn quân." (A-mốt 4:13) Trong những chiến trận thuộc linh, thường thì chúng ta cảm thấy như thể Chúa không đoái hoài đến những lời cầu xin của mình. Nhưng sự hành động của Thánh Linh Chúa cũng giống như gió, dù chúng ta không thể quan sát được nhưng Ngài luôn hoàn thành ý Ngài đã định.
Mùa Thu vừa rồi, có một ngày tôi cảm thấy những áp lực của cuộc sống dường như nhấn chìm mình. Tôi không biết Chúa đã ở đâu trong hoàn cảnh đó. Ngày hôm đó, tôi để ý thấy gió thổi mạnh làm nhiều chiếc lá rơi xuống hơn thường ngày. Tôi nhìn lên trời và cầu nguyện, “Chúa ơi, Ngài là Đấng kiểm soát cơn gió. Vậy tại sao Ngài không kiểm soát những hoàn cảnh của con?”
Vài phút sau, tôi hình dung ra mình đang trò chuyện với Chúa trong tâm trí mình.
Chúa bắt đầu cuộc trò chuyện và Ngài hỏi, "Con có nhìn thấy gió không?"
"Dạ, con nhìn thấy lá rơi"
Ngài hỏi tôi lại một lần nữa, cũng cùng một câu hỏi, “Con có nhìn thấy gió không?”
“Dạ có, con nhìn thấy những cành cây đung đưa".
Chúa lặp lại câu hỏi đó đến lần thứ ba. Và lần này, tôi đã nhận ra sứ điệp Ngài dạy dỗ. Đó là một trong những khoảnh khắc khiến tôi bừng tỉnh.
Khi chúng ta dâng trình những lời cầu xin mình lên Chúa và không nhìn thấy bất cứ điều gì xảy ra, hoặc thậm chí đôi khi hoàn cảnh mình càng trở nên tệ hơn, chúng ta cảm thấy Chúa không đáp lời cầu nguyện của mình. Nhưng thường thì mọi thứ cần phải trở nên tồi tệ hơn trước khi chúng có thể trở nên tốt hơn. Giống như gió, chúng ta nhìn biết sự hành động của Thánh Linh Chúa không phải bằng cách quan sát trực tiếp mà là nhìn vào những tác động, sự ảnh hưởng. Có thể Đức Thánh Linh đang vận hành trong sự yên lặng và người khác không nhìn thấy.
Khi tôi thắc mắc về quyền tể trị, kiểm soát của Chúa trên vấn đề mình, nền tảng của tôi đang bị lung lay. Tôi đang có ý bày tỏ hoặc là Ngài không quan tâm đến tôi, hoặc là Ngài có quan tâm nhưng Ngài không thể làm được gì. Tôi đang thắc mắc hai thuộc tính nổi bật của Đức Chúa Trời, đó là sự nhân từ và sự toàn năng của Ngài. Chúng ta là những con người hữu hạn trong khi Đức Chúa Trời là Đấng vô hạn, chúng ta là đất sét mà dám cãi lại người thợ gốm.
Con người hữu hạn của tôi lại muốn quan tâm nhiều hơn, nhận xét nhiều hơn về Đấng vô hạn. Tôi nhận ra rằng tốt hơn mình đừng nên nói về những gì mình không hiểu.
Đức Chúa Trời là Đấng lắng nghe và đáp lời tất cả mọi điều chúng ta cầu xin.
đôi khi Ngài sẽ trả lời có hoặc không nhưng thường thì Ngài nói chúng ta chờ đợi. Nếu Ngài nói không, điều đó có nghĩa Ngài đã có một chương trình tốt hơn điều mà chúng ta cầu xin. Hãy nhớ rằng Kinh Thánh nói chúng ta bước đi bởi đức tin chứ không phải bởi mắt thấy (2 Cô-rinh-tô 5:7). Khi chúng ta thấy hoàn cảnh xung quanh trở nên tồi tệ, đó là lúc Chúa vận hành mạnh mẽ nhất. Ngài nhìn thấy và Ngài quan tâm. Thánh Linh Ngài luôn hành động thay cho chúng ta, nhưng cũng giống như gió, sự hành động của Ngài vượt quá tầm nhìn hữu hạn và tạm thời của chúng ta.

0 Comments